Chuyện Tiền Thân Đức Thế Tôn
Jātaka
Chương Bốn
Catukkanipāta
Tiểu Phẩm Chim Cu
Cūḷakuṇālavagga
Ja 342 Vānarajātaka
Chuyện này do bậc Ðạo sư kể khi ngài trú tại Trúc Lâm về cách Ðề-bà-đạt-đa định giết đức Phật. Tình tiết dẫn đến câu chuyện đã được kể chi tiết trước đây.
*
Ngày xưa, khi vua Brahmadatta đang trị vì xứ Ba-la-nại, Bồ-Tát sinh ra là một con khỉ ở vùng Tuyết sơn. Khi lớn lên ngài sống trong sông Hằng.
Bấy giờ, một con cá sấu cái sống trong sông Hằng, rất khao khát được ăn trái tim của Bồ-Tát, liền ngỏ ý với chồng. Cá sấu đực tự nghĩ: “Ta sẽ giết con khỉ bằng cách nhận chìm nó xuống nước rồi lấy trái tim cho vợ ta”.
Vì vậy nó đến nói với Bồ-Tát:
– Này bạn, chúng ta hãy đi ăn trái cây rừng trên một hòn đảo kia.
– Làm sao mà tôi đến đó được? Bồ-Tát nói.
– Tôi sẽ đặt bạn trên lưng tôi và mang bạn đến đó.
Cá sấu trả lời. Bồ-Tát không biết ý định của cá Sấu, liền nhảy lên ngồi trên lưng nó. Cá sấu sau khi bơi một đoạn ngắn, liền bắt đầu lặn xuống. Khỉ bảo:
– Này ông, sao ông nhận chìm tôi xuống nước thế?
Cá sấu nói:
– Ta sắp giết ngươi và cho vợ ta trái tim của ngươi.
Bồ-Tát nói:
– Hỡi ông bạn khờ khạo, bộ ông tưởng rằng trái tim của tôi ở bên trong tôi đấy à?
– Thế thì ngươi để nó ở đâu?
– Ông không thấy nó đang treo ở cây sung đằng kia ư?
– Ta thấy rồi, Cá sấu đáp. Nhưng ngươi có chịu cho ta không?
– Vâng, chịu chứ. Khỉ đáp.
Thế là cá sấu thật là ngu, mang khỉ và bơi đến gốc cây sung trên bờ sông. Bồ-Tát phóng khỏi lưng cá sấu và đứng trên cây sung và đọc các bài kệ:
“Hỡi này, Cá Sấu kia!
Từ nước, ta lên bờ,
Ta sẽ không rời vào,
Thế lực ngươi lần nữa.
“Asakkhiṁ vata attānaṁ,
uddhātuṁ udakā thalaṁ;
Na dānāhaṁ puna tuyhaṁ,
vasaṁ gacchāmi vārija.
Xoài, mít và mận đỏ,
Ở bên kia bờ biển,
Đối với ta quý hơn,
Những trái sung bên này.
Alametehi ambehi,
jambūhi panasehi ca;
Yāni pāraṁ samuddassa,
varaṁ mayhaṁ udumbaro.
Ai không nhanh thấy được,
Cơ hội đang sanh lên,
Bại dưới chân kẻ địch,
Phải ân hận về sau.
Yo ca uppatitaṁ atthaṁ,
na khippamanubujjhati;
Amittavasamanveti,
pacchā ca anutappati.
Ai nhanh chóng thấy được,
Cơ hội đang sanh lên,
Thoát kẻ thù đàn áp,
Không ân hận về sau.”
Yo ca uppatitaṁ atthaṁ,
khippameva nibodhati;
Muccate sattusambādhā,
na ca pacchānutappatī”ti.
Vānarajātakaṁ dutiyaṁ.
Bồ-Tát đọc bốn bài kệ trên về sự thành công trong các việc đời, rồi liền ngay đó vụt biến vào đám cây rậm.
*
Sau khi chấm dứt bài thuyết giảng, bậc Bồ-Tát nhận diện tiền thân.
– Bấy giờ Ðề-bà-đạt-đa là con cá Sấu, còn ta là con Khỉ.